* Những nốt nhạc từ bàn tay của mẹ. lướt nhẹ trên các phím đàn. Những giai điệu của Schumann thánh thót rơi ắp đầy căn phòng nhỏ. Phố vi vút bóng chiều ngiêng ngiêng gió đưa tiếng đàn của mẹ lãng đãng bay về cõi mộng mơ. Dáng mẹ hiền như một câu thơ mềm mại, phiêu diêu bên cây đàn cổ để tuổi thơ em êm đềm trôi trong sóng nhạc mượt mà của mẹ và sắc màu huyền diệu từ những bức họa của cha.
anh viết cho ai chỉ là câu chữ, ngắn dài xuống lên! Người dưng nói với kẻ điên Bên mê, bên tỉnh, như thuyền thả trôi Đường trần thăm thẳm, ai ơi! Lòng người, sao biết ngược xuôi tình - tiền?
* Đừng nói nữa em ơi! lời yêu thương như lửa hồng rực cháy. Nói làm gì nữa em! Khi chỉ còn lại những phút giây sau cuối. Những lời thì thầm nồng nàn đắm đuối rồi cũng theo gió bay về nơi bến lạ trời xa
Có lẽ chỉ riêng với bài thơ "Màu tím hoa sim", nhà thơ Hữu Loan đã xứng đáng có một vị trí hàng đầu trong nền thi ca Việt nam. Chưa có ai bầu chọn cho ông, và rồi có thể chẳng có một cuộc bầu chọn như vậy, nhưng chắc chắn trong lòng người yêu thi ca sẽ còn nhớ mãi về ông, người đã viết lên những dòng thơ đi sâu vào tâm hồn người đọc. Không phải ngẫu nhiên mà có ít nhất hai thế hệ người Việt Nam đã đồng cảm với ông, phải chăng những mất mát ,đau thương của ông cũng là của chính họ. Bài thơ chỉ là cảm xúc đau đớn của ông khi mất người vợ trẻ yêu dấu nhưng nó đã nói lên được tiếng lòng của rất nhiều những con tim bị bóp nát bởi chiến tranh. Thực ra, chỉ có những đất nước bị chiến tranh tàn phá, những dân tộc bị đày đoạ, chém giết triền miên, những dân tộc mà từng có một thời trông ngóng hoà bình trong vô vọng thì mới có thể viết lên được những dòng thơ đau đớn, ngậm ngùi và thương cảm đến vậy. Nỗi đau của Hữu Loan không dừng lại ở những mất mát hữu hình, nỗi đau của ông còn tái diễn trong một hình thái khác, cũng có thể nói là ông cực đoan khi có phản ứng khá gay gắt trước cách xử sự của những người đã từng là đồng đội của ông. Thái độ đó của ông là có thể hiểu được, điều không thể hiểu được là cách mà người ta đã làm ngày đó và ngay cả bây giờ khi có ai đó vẫn cố tình "nhuộm màu cho những tác phẩm không màu".
"...Hà Nội ơi ! Ngày đó tôi mang cây đàn...." - Nỗi lòng người đi - Anh Bằng.....Ngọc Chân?- * Tôi mười mấy, chưa có em nào cả! Thuộc vài câu, rồi cứ vậy nghêu ngao Mộng ngày xuân, nào đã biết gì đâu Ôm đàn gẩy, ngỡ mình trong ảo vọng !!!
* Từ ngày em rời xa thành phố mưa nắng đô thành dường như cũng thất thường hơn nắng đổ lửa, cháy cả câu thơ cũ tàn tro ngập ngừng theo gió cuốn cuối hoàng hôn. nắng chói chang, nung đỏ cả tiếng đàn khắc khoải từng cung thương điệu nhớ giai điệu buồn như tiếng lòng trắc trở giọt mồ hôi lạnh ngắt đến bốc hơi!