(PL&XH)-Hai người lấy nhau chưa hề có tình yêu. Đó là cuộc hôn nhân vội vã, trốn chạy nỗi cô đơn, trốn chạy tuổi tác. Thuân, một sĩ quan trở về sau những năm tháng chiến tranh. Cô vợ trẻ và đứa bé duy nhất đã tếch đi Mỹ với một bạn tình đầy bí hiểm.
Không thể gọi là đêm tân hôn, mà chỉ là cuộc truy hoan nghĩa vụ.
Em như một cái xác không hồn, cứ để mặc tôi - con ngựa đực lâu ngày cuồng cẳng trong tàu, giật được gióng, lồng lộn trên thảo nguyên. Em nhắm nghiền đôi mắt. Những giọt nước mắt cứ tư do trào ra ướt đẫm gối cưới.
- Sao em lại khóc, Hạnh ?
- Không , không sao ! Em hạnh phúc lắm !
Tôi ôm ghì lấy em mà thừa biết rằng, em đã nói dối.
Chúng tôi lấy nhau chưa hề có tình yêu. Đó là cuộc hôn nhân vội vã, trốn chạy nỗi cô đơn, trốn chạy tuổi tác. Tôi một sỹ quan trở về sau những năm tháng chiến tranh. Coi như trắng tay. Cô vợ trẻ và đứa bé duy nhất đã tếch đi Mỹ với một bạn tình đầy bí hiểm. Còn em vừa phải ly hôn với người chồng cả cuộc đời vì vợ, vì con. Chỉ sau những vụ buôn lậu rợn người qua biên giới, anh ta trở nên nghiện ngập, sa đọa và hung bạo, và anh ta cũng trắng tay. Tiền mất. Nhà mất. Mất cả vợ, chỉ còn vớt lại cậu con trai mười ba tuổi sau cuộc tranh giành tỉnh táo ở tòa án.
Thôi, âu cũng là cuộc săn tìm hạnh phúc trong nỗi đau của tôi, của em và của cả hai cái gia đình mới cách đây hơn năm vốn hạnh phúc.
Em gắng chịu và đợi chờ cho hết tuần trăng mật. Chỉ chờ có vậy, nghĩa là, cố làm cho thỏa thê nỗi thèm khát của tôi, rồi em mới dám thưa :
- Anh ! Anh cho phép em đưa con Bích về đây. Được không anh ?
- Được ! Anh cũng mong như vậy.
- Cảm ơn anh !
Em nói và sụp xuống chân tôi như kẻ chịu ơn.
Thế rồi bé Bích của em, mười tuổi, xinh đẹp, xuất hiện trong ngôi nhà này. Cháu im lặng nhìn tôi, lễ phép và dò xét. Đêm đên cháu chấp nhận cái cảnh “màn đơn, chiếu một”, để mẹ được yên bề ôm ấp”bố”. Đêm nào cũng vậy, tôi ngủ say và mãn nguyện.
Rồi một đêm… Khi tỉnh giấc, tôi quàng tay sang em, Chiếc giường rộng mênh mông. Phía giường của con có tiếng thầm thì. Đêm vắng lạnh. Những âm thanh rất nhỏ ríu và nhau kia cứ xoáy trong tôi.
- Con không ở đây đâu ! Mai con về với bố, với anh Trung !
- Khẽ thôi. Vì sao ?
- Con không biết.
- Nhưng bố ác lắm. Bố đánh đập và đuổi mẹ đi cơ mà ?
- Vâng. Nhưng con nhớ bố, nhớ anh Trung ! Con không ở đây đâu. Ở đây chỉ sướng có một mình mẹ thôi !
- ? !...
Em khóc và con cũng khóc. Tiếng nấc rất nhỏ cứ như từng ngọn lửa táp vào trái tim tôi. Rồi em nhẹ nhàng rời con, trở về với chiếc giường hạnh phúc. Em giả vờ vắt chân ngang bụng tôi. Thở đều đều…
Tôi khẽ đặt chiếc chân mát rượi ấy xuống chiếu, mở màn đi ra bàn nước. Pha ấm trà mới, Hút hết bao Du lịch. Tôi lấy giấy viết : “ Hạnh ! Hãy nghe anh. Mai đưa cả Trung về đây. Bảo cả Hùng về nữa. Hãy coi ngôi nhà này là món quà của anh tặng vợ chồng em. Cố mà lấy lại những gì đã mất. Tin ở anh. Không phải tìm anh nữa. Đừng để mất Hùng. Sau ngày cưới anh mới rõ, Hùng là đồng đội của anh trong những năm chiến tranh ở Tây nguyên. Anh ấy gặp nạn, đừng bỏ anh ấy tội nghiệp. Cứ tin ở tấm lòng và nghị lực của những người từng khoác áo lính…”
Đặt lá thư trên bàn, tôi khẽ mở tủ. Bốc một nửa số tiền dành dụm suốt hai mươi năm làm lính. Khoác ba lô lặng lẽ ra bến xe.
(Truyện ngắn TVSon)