Hôm nay, chú Huân ( trưởng ban liên lạc hội thân nhân liệt sỹ hy sinh tại mặt trận miền Tây) gửi cho mình một danh sách hơn một ngàn ba trăm liệt sỹ của đơn vị đã quy tập về Việt nam nhưng bị mất hết tên, thật là đau xót. Ngẫm nghĩ thấy thật buồn, ngày đó, viên đạn găm vào người đồng đội bên cạnh mình chỉ lệch một chút, găm vào mình thì bây giờ, hu hu! có nắm xương tàn cũng mất, chẳng ai hương khói cho! Viết bài thơ này cho khỏi hu hu vậy.
Em áo đỏ, bên thu rơi góc phố
để anh nhớ
về một thời phượng đỏ rực mùa thi
để anh nhớ
về một thời phượng đỏ rực mùa thi
Phượng hồng ơi? anh nghe gió thầm thì
lời tiễn biệt, ngày đưa anh vào chiến trận.
Để lại em, với ghế bàn, bảng phấn
Anh từng hẹn lòng chỉ nhớ mãi em thôi!
Có những ngày, lửa đạn cháy rực trời
Ngỡ phượng nở, đỏ tím miền kỷ niệm.














