*
"..Sầu đong càng khắc càng đầy
Ba thu dọn lại một ngày dài ghê
Mây Tần khóa kín song the
Bụi hồng lẽo đẽo đi về chiêm bao
Tuần trăng khuyết, đĩa dầu hao
Mặt tơ tưởng mặt, lòng ngao ngán lòng
Buồng văn hơi giá như đồng
Trúc se ngón thỏ, tơ chùng phím loan
Mành tương phơn phớt gió đàn
Hương gây mùi nhớ, trà khan giọng tình..."
Nguyễn Du

Cụ Nguyễn ơi! cõi tâm linh
Biết chăng thơ ấy cũng là tình tôi
Khúc Kiều
xé nát lòng người
Tương tư nào
cũng như lời tương tư
Chiêm bao nào? Bụi hồng mơ!
mà tơ tưởng mặt,
câu thơ đắng lòng
Buồng văn hơi nóng phập phồng
Phím tơ lặng ngắt,
khoảng không nắng tràn
Hương em trong gió, không tan
Mắt môi ấy,
để tiếng đàn ngả nghiêng
Nhớ,
thương
chỉ một niềm riêng
Chông chênh câu chữ,
lời em mơ hồ
tiếng lòng tan nát vần thơ
Đêm trường có kẻ lơ ngơ
hỏi mình.
Tình ơi? Có thật không tình
mà sao như kẻ vô minh giữa đời?
Yêu là yêu thôi!
chẳng cần trời
yêu quên cả đất, không lời đắn đo.
Đâu rồi? những nỗi âu lo
đâu rồi chồng chất
con đò gọi trăng?
Cụ Nguyễn ơi! mấy trăm năm
Đoạn trường thơ cụ,
lạnh căm lòng này.
Yêu ai?
lắng, những vơi đầy
Để câu thơ mãi đắng cay, đêm hè
"Không lẫn lộn giữa thơ với đời thường"

















