Ly giang Ly giang! một thời ấy, còn lưu trong kí ức Một dòng sông tắm mát một khoảng đời một chiếc bè bình dị giống quê tôi cũng tần tảo, ngược xuôi đời ngư phủ.
Đất Quế lâm, còn một thời để nhớ lắng thời gian trong chầm chậm tuổi thơ ta Thù, bạn quắt quay, biến đổi sơn hà Đất Việt cũ còn lưu gươm Câu Tiễn
Sông vẫn thế, cuộc sống dường bất biến mà thế nhân bỗng chốc nổi binh đao Bè bạn chi đây? chốc chốc sóng ba đào cho kỷ niệm một ngày thành tạp niệm
Thôi cứ giữ, lấy một thời lưu luyến một dòng sông tắm mát một khoảng đời một chiếc bè bình dị cứ trôi...trôi.
Hương mộc lan dịu dàng một chiều Xuân nghe nồng nàn, đằm thắm
Để vào Hạ dịu êm hoàng hôn trắng Anh muốn làm cơn gió lành, thầm lặng đến bên em thủ thỉ tiếng yêu thương.
Mộc lan ơi! trong trăm vạn nẻo đường đưa ta tới thiên đường của tình yêu, nỗi nhớ anh vẫn biết có biết bao ngăn trở ngăn lối ta đi về phía ấy,những giấc mơ !
Nên có ngày anh viết những vần thơ những ngọn lửa từ tim anh thắp sáng miền hoang lạnh để cháy bùng lên ngọn ngọc châu lóng lánh đưa lối ta về phía ấy trọn yêu thương.
* Nếu trở về... em hãy để con tim ở lại Với tình anh nồng nàn ...trăn trở , mê say hồn thơ xưa vẫn cảm xúc dâng đầy. Dẫu nuối tiếc vẫn còn đau trong tâm tưởng.
Cúc trắng nhị vàng, em bói hoa cánh nhỏ bay bay, gió la đà mang theo tình mộng về bến ước chân trời có nắng ấm phương xa. Mộng ước ngày nào, cũng đã qua còn lại trong em, chẳng nhạt nhòa một thời thiếu nữ yêu và mộng hôm nay thắm lại nét phôi pha.